Thứ Sáu, ngày 30 tháng 3 năm 2012

Blog Radio 227 Ghét, thích, yêu, cưới phần 2

Blog Radio 227 mời bạn tiếp tục theo dõi phần kết của truyện ngắn Ghét, thích, yêu, cưới – gửi từ tác giả Tăng Hà Vân
5h chiều, chuông điện thoại reo, cô bắt máy với chất giọng lịch sự và nhỏ nhẹ nhất có thể khi thấy số lạ gọi đến:
- Alô!
- Này cô, sao cô không rep tin nhắn của tôi, có biết như thế là bất lịch sự lắm không?
Cô bị làm cho giật nảy mình trước một tràn phát ra từ loa điện thoại, định thần và nhớ ra chắc chắn đây là chủ nhân của cái tin nhắn cộc lốc khi sáng.
-  Xin lỗi anh, trước hết anh nên từ từ và nhỏ nhẹ với con gái một chút. Thứ hai, tôi không có thói quen rep tin nhắn của người lạ, ít ra anh cũng nên tự giới thiệu anh là ai khi nhắn tin cho tôi chứ. Thứ ba,…
Ở đầu dây bên kia:
- Ồ, sorry cô, tôi quên mất cô không có số tôi, tôi là Trường đây. Chúng ta cũng nên bắt đầu làm quen  để vui lòng người lớn chứ nhỉ!
Ôi cái giọng vừa bỡn cợt vừa khiêu khích làm cô không thể nào chịu được. Bằng giọng nói lạnh lùng nhất có thể, cô nói:
- OK! Tôi sẽ đến đúng giờ –  Và gập máy trước. Cô vẫn chưa hết bực tức với cái lối xã giao khó chịu của con người đó.

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 3 năm 2012

blog radio 226 : ghét thích yêu cưới

Blog Radio
  • Lá thư trong tuần: Giọt nước mắt rơi muộn
Có khi nào em thấy mệt mỏi vì quá nhiều những câu chuyện buồn, những con người như chẳng bao giờ tìm thấy niềm vui. Cuộc sống mà, đâu phải chỉ có những niềm vui, nhưng cũng không có nghĩa là chỉ toàn nỗi buồn em nhỉ? Nhưng nếu có ai đó mang theo quá nhiều nỗi buồn, em cũng đừng vội nghĩ rằng họ không biết tìm đến niềm vui, biết đâu đấy, có thể số phận đã thực sự trêu đùa họ thì sao? Như chuyện về con thằn lằn nhỏ hôm nay anh kể…

Tải Blog Radio 226 : Click Here

Thứ Năm, ngày 01 tháng 3 năm 2012

blog radio 223 một ngày làm vợ

Blog Radio - Ba người bạn thân cùng ngồi trò chuyện với nhau trong góc quán quen. Câu chuyện của những thằng con trai thì cũng chẳng có gì hấp dẫn lắm. Vẫn chỉ quẩn quanh ba cái chuyện bóng đá, thời sự, kinh tế, đôi khi chẳng ăn nhập gì với thực tế cuộc sống của họ.

Bỗng Thanh lên tiếng:
- Tao nghe đồn năm 2013 là năm tận thế rồi đó, chắc phải về kêu mẹ cưới vợ cho để biết mùi đời quá.
Cường nhanh miệng lên tiếng:
- Cái đó thì tao dư biết rồi, cần gì phải cưới vợ chứ. Haiz..
Nhất Duy ngao ngán trước suy nghĩ của hai thằng bạn. Sao mà tụi nó sống hời hợt và …vô trách nhiệm thế nhỉ? Dù bản thân Duy là người duy nhất trong ba thằng đã yên bề gia thất, nhưng vì hoàn cảnh gia đình có nhiều trắc trở nên Duy cảm nhận sâu sắc nhất về cái gọi là “hạnh phúc gia đình” và thế nào là “tình yêu”….Trong lòng Duy man mác một nỗi buồn khó tả. “Vợ” là gì? Tình cảm vợ chồng là như thế nào mà thằng Cường có thể nhanh miệng khẳng định là đã trải qua thế nhỉ?

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 2 năm 2012

Blog Radio 222: Anh của tương lai, anh đã nghe thấy chưa

Lá thư trong tuần: Sao có thể chạm đến bình yên
Blog Radio 222: Anh của tương lai, anh đã nghe thấy chưa chuyển thể từ truyện ngắn Bức tranh ghép dở
Sáng, những tia nắng hanh hao của mùa đông cuối cùng cũng đã chịu vươn mình thức dậy, bầu trời xanh mịn cả một mảng trên cao. Cô hít hà cái thứ hơi thở mát lạnh của mùa đông, nó căng tràn vào lồng ngực, căng tràn cả trái tim đã từng run rẩy vì đau đớn của cô. Khuôn mặt cô phản chiếu từ mấy ô kính cửa sổ, vẫn là khuôn mặt ấy, vẫn là ánh mắt ấy và cũng vẫn là bầu trời treo lơ lửng phía sau kia, nhưng dường như có điều gì đó đã không còn như cũ… Cô lại hít thật sâu, phải rồi, rút cuộc sẽ có một ngày, cô trả lại nụ cười cho khuôn mặt trong bức tranh đang phản chiếu kia, bức tranh còn ghép dở…

Cô 25 tuổi, giỏi giang, lạnh lùng và khép kín. Cô ít khi cười, nói chính xác hơn là rất hiếm khi thật sự cười, không biết đó là do đặc thù công việc của mình khiến cô phải như vậy hay bởi do chính cách sống mà cô đã lựa chọn để trốn tránh những tổn thương mà mình đang mang…!
Ngày cô và người con trai ấy chia tay, cô đau, đau đến nỗi không khóc nổi thành lời, đau đến nỗi chỉ biết thì thầm với chính bản thân mình rằng “Tôi không sợ cô đơn, tôi chỉ sợ cảm giác trống rỗng ,tôi không sợ khổ đau, tôi chỉ sợ ám ảnh của khổ đau” – cô lặp đi lặp lại điều đó một cách vô cảm. Cứ như thế, tình yêu vẫn ở trong tim cô, nhưng ngoan ngoãn và câm lặng. Cô bỏ công việc ở một doanh nghiệp nước ngoài để về làm quản lý cho quán Bar- Café của anh rể mình, công việc mà đối với một cô gái trẻ như cô chắc chắn sẽ đầy rẫy những khó khăn và thử thách, nhưng cô nghĩ rằng mình có thể làm được và đó có khi cũng chính lại là cách để dạy cho cô sống bản lĩnh hơn.

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 2 năm 2012

Blog Radio 221: Vì họ không bao giờ có thể là hai nửa của nhau

(Blog Radio) - Lá thư trong tuần: Vì họ không bao giờ có thể là hai nửa của nhau – trích từ tuyển tập Thư gửi người yêu cũ – blog radio tuyển chọn (phát hành 01/2011)
Bạn thân mến! Trong những trạng thái của tình yêu Blog Radio đã cùng bạn trải qua trong những số Blog Radio qua dường như có một trạng thái khó diễn đạt thành lời và chúng ta chưa từng nhắc tới. Đó là những mối tình không thể vượt qua giới hạn của nó… giống như những người đã cập bến hạnh phúc với người yêu thương của mình nhưng rồi tháng ngày trôi qua, cuộc sống lại có những khoảng trống nhất định không thể khỏa lấp dù bên họ vẫn là một hạnh phúc đủ đầy. Nó cũng giống như những cơn say đã dừng lại ở giới hạn của nó, và người ta chọn cách không bước qua để một người có thể trở về.
Mời bạn cùng trải qua những cung bậc xúc cảm rất đặc biệt ấy qua truyện ngắn Blog Radio kỳ này, một câu chuyện mơ hồ giữa vùng cao nguyên mây phủ…


Truyện ngắn: Mây Ngàn
Thị trấn R quanh năm mây phủ. Miền cao nguyên này điều đó không có gì là lạ. Người dân ở đây có một phong cách bình dị lạ thường, không ai bon chen, ganh đua với sự đời, họ từ tốn, chậm rãi như mây ngàn lơ lửng trên những đỉnh núi cao. Ở R, rượu nếp là một “ đặc sản” nổi tiếng. Những bông lúa mạch đang ngậm sữa được người dân thu hoạch về, đem chưng cất với loại nước suối lấy từ độ cao quanh năm mây phủ ấy tạo thành một loại rượu trắng đục có hương vị mà chỉ cần uống một ngụm nhỏ thôi cũng đủ cho bạn nhớ về R đến cả cuộc đời. Phương là một trong số những người đó.
Em biết về R như thế nào tôi không biết, chỉ nhớ những lần cùng em lặn lội hàng ngàn cây số đến đây, nhìn phong cảnh của R, tôi thấy thân quen như chính quê hương mình. Em thích rượu ở R và sự thực em uống rất nhiều. Lần đầu tiên nhìn em uống rượu tôi rất ngỡ ngàng. Trong cách nghĩ của tôi, em là một cô giáo thành đạt, hàng ngày đến lớp em được học trò thương yêu và đồng nghiệp mến phục, giọng nói dễ thương cùng vóc dáng hài hòa tưởng chừng một cuộc sống hạnh phúc luôn mỉm cười với em, vậy mà ở R, em đã khóc. Những giọt nước mắt không thể rơi ở nơi mà tôi và em đang sống, thế giới đó đầy lo toan và cạm bẫy, ai khóc, người đó sẽ yếu hèn và lạc lõng. Thế giới đó ta phải quên đi cái tôi của mình để hòa nhập với cộng đồng, có như vậy ta mới không thấy rằng mình bị bỏ rơi. Con người ở đó ai cũng lao vào công việc, công việc như là một phương tiện cứu cánh để ta quên đi chính mình nhưng cái tôi con người nào đâu chịu ngủ yên. Một cuộc sống bị lập trình và ngột ngạt, nhiều lần tôi muốn bứt phá nhưng rồi lại thôi. Ở R, em đã khóc, những giọt nước mắt hồn nhiên rơi. Có đứa trẻ thơ nhìn em thán phục:
- Trong hơn nước suối!
Rượu ở R không đắng chát mà đê mê ở đầu lưỡi. Em nhìn lên đỉnh núi bạc đầu nguyên thủy với lòng ngưỡng mộ sâu sắc.
- Anh lên đỉnh núi với em nhé!
Tôi không trả lời, tôi biết em đang nghĩ gì, tâm hồn em chất chứa đầy giông bão. Em đã chia tay người yêu trước khi cùng tôi đến R. Em nói, em cần sự thay đổi. Hạnh phúc đôi khi không phải đi chung một con đường.
blog radio 221
Tôi cùng em vượt qua những con đường nhỏ, men theo bờ suối lên đỉnh, em đi trước, nhanh nhặn như một con sóc. Thỉnh thoảng em quay lại nhìn tôi cười.
- Con trai thành phố đi chậm quá.
Tôi mỉm cười, chân sải bước theo em. Lên cao, sương rơi nhiều, tôi nhìn bờ vai mỏng manh của em mà thương cảm, em vẫn bước đi rất nhanh.
Chúng tôi bỏ lại R, bỏ lại một cao nguyên im ắng cùng với ánh nắng chiều vụt tắt nơi xa.
- Em à, dừng lại thôi, mình đi quá xa rồi đó.
Tôi lo lắng nhìn đồng hồ, thời gian đang trôi nhanh về phía cuối ngày. Những đám mây trắng bạc như đọng lại trên ngọn cây, những làn gió mỏng nhẹ lành lạnh của vùng cao nguyên như báo hiệu điểm giới hạn của cuộc leo núi.
Em quay lại nhìn tôi mỉm cười, tôi thấy trong nụ cười của em vẻ bướng bỉnh hết sức nữ tính. Nó khiến tôi phải dừng lại những điều muốn nói với em khi liếc nhìn đồng hồ và lặng lẽ đi theo em tiến về phía trước. Không gian xung quanh chúng tôi lặng lẽ khác thường, cái bản chất nguyên sơ nhất của vũ trụ ngàn xưa như mở ra đưa chúng tôi vào cõi xa thẳm.
Khi chúng tôi gặp một con suối sâu chắn ngang đường cũng là lúc mặt trời không còn tỏa những ánh sáng dịu dàng xuống chốn sâu thẳm trong đại ngàn nữa, em vui vẻ nắm tay tôi lại ngồi trên một hòn đá lớn. Tôi thấy em không biểu lộ vẻ gì sợ sệt giống như là em đã chuẩn bị sẵn cho cuộc hành trình này, như thể em đã từng ở trong hoàn cảnh này nhiều lần rồi trong cuộc đời em. Trong tôi tồn tại rất nhiều những câu hỏi đại loại như vậy. Em khiến tôi ngạc nhiên rất nhiều.
- Ở với em như thế này có làm anh khó chịu không? Em nắm tay tôi hỏi ân cần.
- Không. Anh không cảm thấy khó chịu đâu, chỉ có điều ở đây không có sóng điện thoại nên anh không thể gọi điện về cho chị em và thật sự em khiến anh rất ngạc nhiên.
blog radio 221
Tôi là anh rể của em, tôi và chị của em đã kết hôn năm năm và chúng tôi có với nhau một đứa con gái. Cuộc sống của vợ chồng tôi hạnh phúc, tôi không bao giờ cảm thấy một sự phàn nàn nào về gia đình của mình. Phương sống với vợ chồng tôi khi theo học đại học ở thành phố. Những năm sống chung nhà, tôi thường giúp đỡ em nhiều chuyện trong việc học hành và những lĩnh vực khác với tình cảm của một người anh trai, và vì vậy em rất quý tôi, những lúc em buồn em thường kéo tôi vào những quán cà phê nhạc Trịnh ngồi lặng im đắm mình vào những ca từ xa thẳm. Em nói em chỉ có thể chia sẻ mọi chuyện với tôi vì tôi biết im lặng, em không thể tìm được ở ai điều đó, cả ở người em yêu, có lần em đã gọi điện cho tôi và nói vậy trong những tiếng nấc. Bây giờ ở với em trong hoàn cảnh này tôi cũng không biết làm gì hơn là im lặng, tôi không khó chịu, cũng không hẳn quá lo lắng về việc không gọi được điện thoại về cho vợ, bởi vì cô ấy hiểu tôi, nếu tôi không gọi hẳn là có lý do nhất định, tôi im lặng, bởi vì điều đó cần cho em lúc này.
Chúng tôi ngồi im lặng bên nhau nghe tiếng róc rách nhẹ nhàng của con suối len qua những kẻ đá, chúng tôi nhìn những ánh đom đóm lập lòe trong đêm. Bất chợt em nhìn lên một vì sao xa xăm và nhắc tôi tên một bản nhạc: Star – Crosed Lovers. Đã lâu lắm rồi tôi không nghe bản nhạc này vì đơn giản là vợ tôi không thích, tôi không muốn làm cô ấy buồn. Tên của bản nhạc đó có nghĩa là những tình nhân sinh ra dưới một ngôi sao xấu chính vì vậy mà hiếm có người phụ nữ có chồng nào thích nó.
- Em thích nghe bản nhạc đó à? Tôi nhìn  ngôi sao và hỏi.
- Em đã nghe nó từ ngày đầu tiên em đứng trên bục giảng, hôm đó vì quá bỡ ngỡ nên em đã dạy không thành công, em buồn bã muốn tìm ai đó để chia sẻ nhưng không có ai cả, anh đã ở quá xa để có thể giúp em điều đó. Em lang thang trên những con phố xa lạ và nghe được nó trong một quán cà phê thưa khách nơi cuối con đường. Lúc đó em đã nhớ tới anh.
- Nhớ anh à? Tôi ngạc hiên hỏi.
- Em cũng không biết vì sao nhưng quả thật lúc đó em đã nhớ đến anh và bây giờ cũng vậy. Mỗi khi nghe bài đó em thường nhớ đến anh trong những buổi chiều anh cùng em ngồi trong quán cà phê nhạc Trịnh lặng lẽ nhìn những dòng người đi lại. Cảm giác đó bình yên lắm, nó đã theo em đến tận bây giờ.
Chúng tôi ngồi bên nhau, im lặng trong sự bao bọc của màn đêm. Ngôi sao đơn côi như lùi ra xa hơn vào cõi vô định, ánh sáng của nó cứ nhạt nhòa, nhạt nhòa dần. Tôi không biết nói gì với em, chỉ biết im lặng nhìn những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời. Quả thật cuộc sống của tôi hạnh phúc, tôi không thể tìm ra một sự phàn nàn nào về cuộc sống của tôi, tôi yêu vợ và con gái. Nhưng cũng có những lúc tôi thấy hình như nó chưa đủ, trong tôi vẫn có những khoảng trống vô hình, tôi không biết cụ thể nó là gì. Những đêm khi con gái đã ngủ, tôi thường ôm chặt vợ tôi trong tay, siết lấy cô ấy thật mạnh để cơ thể cô dán chặt vào tôi, tôi muốn bấu víu vào nó vì cảm thấy mình đang trôi vào cõi trống vắng vô cùng. Vợ tôi không hiểu được điều đó, cô vòng tay ôm tôi, rồi vỗ nhè nhẹ trên lưng tôi như người mẹ vẫn làm với con. Cô không hỏi tôi vì sao và tôi cũng không bao giờ giải thích. Ích gì chứ, vì tôi yêu vợ và con gái. Tôi chỉ muốn họ được hạnh phúc và đầy đủ, dần dần có một tấm màn rất mỏng, rất mỏng chắn giữa tôi với tổ ấm của mình, tuy nhiên tôi không bao giờ làm việc gì có lỗi với vợ và con gái. Tôi chôn chặt ý thức về mảnh đất trống vắng ấy trong đáy sâu của tim mình. Thế nhưng đêm nay ngồi bên em, cái ý thức về mảnh đất trống vắng mơ hồ ấy cứ dâng lên giống như một cái cây đang mọc lên trong lòng tôi, cành lá của nó đâm vào da thịt tôi đau buốt. Chính lúc ấy thì em kể về cuộc tình của em.
- Em biết R lần đầu tiên vào ngày sinh nhật lần thứ hai mươi sáu, người đó đã chở em đến đây và mời em rượu nếp của R. Đó cũng là lần đầu tiên em uống rượu. Người đó đã có gia đình, nhưng hai đứa em đã yêu nhau, cả hai đều cảm thấy tội lỗi, mặc dù chưa bao giờ chúng em đi quá giới hạn cho phép. Nhưng cảm giác tội lỗi vẫn cứ len lỏi vào trong tim mình, và ngày một lớn lên, nó khiến em khổ sở. Vì vậy lần sinh nhật ấy người đó đã chở em đến đây, chúng em đã uống thật say ở R, khi say rồi ta không còn cảm thấy mình có lỗi nữa, trong ta chỉ tồn tại một thế giới mà ta thích. Ở đó không có những nỗi lo toan về cuộc sống, không có những giới hạn cấm ta vượt qua, ở đó ta có thể làm những gì mà ta thích, giống như cảm giác khi ta chạy trên một thảo nguyên bao la vậy đó. Em đã uống rất nhiều rượu ở R nhưng cơn say nào rồi cũng phải dừng lại ở giới hạn của nó, em đã không bước qua, không bước qua để cho một người có thể trở lại. Em đã tiễn anh ấy về, em dùng từ tiễn vì khi đến đây, em đã biết mình thuộc về R, về cái thế giới hiền hòa, nguyên sơ, cái thế giới mình có thể gửi vào đó niềm quên lãng tự đấy tâm hồn mình, nhưng anh ấy là con người của thế giới khác, cái thế giới của những lo toan và trách nhiệm, em biết nơi ấy, người đó phải có trách nhiệm nắm tay một người đi về phía cuối của cuộc đời, đó là bổn phận của anh ấy ở cuộc đời này, em không thể nào tước bỏ đi cái bổn phận đó của anh, em không có quyền đó vì vậy em đã tiễn anh ấy.
blog radio 221
Nói đến đây em dừng lại, hướng mắt nhìn về phía vì sao xa xăm.
- Ngôi sao đó sinh ra là để dành cho em phải không anh?
Tôi không trả lời em. Tôi cảm nhận được những giọt nước mắt đang rơi trên má em, những giọt nước mắt trong như nước suối của một tình yêu chân thành, say đắm. Ngôi sao trên bầu trời kia không chỉ dành riêng cho em. Tôi biết điều đó. Nó sinh ra bởi những giọt nước mắt thủy chung của những con người khóc cho tình yêu trên cõi đời này, ta không đếm được bao nhiêu vì sao, bởi vì tình yêu không bao giờ có giới hạn kể cả những khi mọi thứ đã về với ngôi_ nhà _quên _lãng.
Tôi đánh thức em dậy khi những ánh sáng đầu tiên lọt qua vòm lá, chúng tôi men theo con đường cũ để về thị trấn R. Tôi với em ngồi trong một quán nhỏ, khá bình yên. Tôi gọi một bình rượu nóng, tuy nhiên với mục đích cho ấm bụng chứ không phải để say. Em mỉm cười:
- Em không tin nhưng rõ ràng cuộc đời này tồn tại những giới hạn phải không anh?
Tôi  không trả lời em mà nhìn những đứa trẻ thơ ngây ở R rồi uống cạn ly của mình.
Rời R, tôi không hẹn một ngày trở lại. Vì tôi đã luôn chôn chặt khoảng trống vô hình đó vào sâu thẳm trái tim mình, có nhiều cách sống, tôi đã chọn cho mình cách lãng quên vì điều đó giúp gia đình tôi hạnh phúc. Còn em, em đã thuộc về R, thuộc về R để cho cuộc sống diễn ra đúng với những gì mà nó đã định sẵn.
Vẫy tay chào R, tôi và em đều ngoảnh lại nhìn lên những đỉnh núi quanh năm mây phủ, cái bình yên sâu thẳm vẫn ở đó mãi mãi, dù cuộc đời có đầy những bão giông, những toan tính, bổn phận và sự chôn giấu lặng sâu trong trái tim mỗi người.
Pretend you’re happy when you’re blue. It isn’t very hard to do…                                                                                          
  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Hà Ngọc Vân – (địa danh trong bài đã được thay đổi)

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 2 năm 2012

Blog Radio 220: Dường như ta đã yêu

(Blog Radio)
Lá thư trong tuần:
  • Mảnh ghép mang tên… [ANH]
Cuộc sống là những mảnh ghép. Có những mảnh ghép khớp nhau tạo nên yêu thương, sự đồng cảm và vị tha. Nhưng đôi khi cũng có những mảnh ghép lệch nhau giống như những đố kị, ghen ghét và hận thù…
Tôi rất thích chơi ghép hình, nhất là lúc tâm trạng không tốt vì mỗi lần ghép được một tấm hình hoàn chỉnh, tôi thấy nhẹ lòng khi hiểu rằng cuộc – sống – của – mình – rồi – cũng – sẽ – hòa – hợp – như – vậy. Và bức tranh “Cuộc Sống” hiện tại tôi đang ghép, chỉ còn thiếu 1 mảnh ghép nữa thôi…
Có được mảnh ghép còn lại ấy… tôi sẽ đặt bên cạnh mảnh ghép [Tôi] để bắt đầu hành trình tạo nên bức tranh mới mang tên “Tình Yêu”.
Để hoàn thiện bức tranh “Tình Yêu” ấy,
Đầu tiên, cần nhất là mảnh ghép [yêu thương], mảnh ghép này tôi ghép với mảnh ghép [ghen]. Để nếu ghen tuông nhỏ nhen có xuất hiện, thì yêu thương bên cạnh sẽ giúp chúng lắng xuống, khép lại.
Mảnh ghép [nghi ngờ] tôi sẽ ghép với mảnh [tin tưởng]. Những mảnh này sẽ bổ sung cho nhau để tạo thành một góc hoàn chỉnh. Niềm tin sẽ dẹp bỏ mọi nghi ngờ, và khi đã tin tưởng nhau rồi, cùng nhau nhìn về một phía thì sẽ chẳng còn việc gì khó khăn với chúng tôi nữa.
Mảnh ghép mang tên [vị tha], tôi sẽ ghép chúng với những mảnh ghép có tên [lỗi lầm], [sai trái]. Nếu không có sự vị tha thì sớm muộn những trách móc, khó chịu được tích góp sẽ phá vỡ tình yêu mất thôi.
Còn mảnh [nóng giận]? Tôi sẽ lấy mảnh [điềm tĩnh] ghép chung với nó, bên cạnh sẽ đặt thêm mảnh [tỉnh táo]. Bởi chỉ có bình tĩnh và tỉnh táo mới giúp giải quyết mọi rắc rối một cách nhanh nhất.
Với mảnh ghép mang tên [hờn dỗi], tôi sẽ lấy mảnh [chia sẻ] & [lắng nghe] đặt bên. Để nuôi dưỡng tình yêu, lắng nghe và sẻ chia là những chất xúc tác thiết yếu, phải vậy không?
Những mảnh ghép [quan tâm] & [nhung nhớ] tôi sẽ ghép chung để tạo nên góc nhớ thương. Đây chắc chắn sẽ là mảng ngọt ngào nhất của bức tranh.
Với mảnh ghép [buông], tôi sẽ để bên mảnh ghép [cố gắng ]. Và tôi cũng lấy mảnh ghép [nhẫn nại] đặt bên cạnh, để nhắc nhở một điều – khi đã quyết định song hành cùng nhau, thì sẽ đi tới cùng, sẽ không nhụt chí, sẽ không bỏ cuộc.
 blogradio220 1 Blog Radio 220: Dường như ta đã yêu
Tôi sẽ dành riêng 2 góc phía dưới để đặt 2 mảnh ghép mang tên [riêng tư]. Và đặt [sự tôn trọng] nằm cạnh bên. Vì trong tình yêu ai cũng cần một khoảng trời riêng dù rất nhỏ.
Và như vậy, chúng tôi sẽ có một bức tranh khung cảnh tròn đầy mang tên tình yêu được ghép thành từ rất nhiều mảnh ghép khác nhau, giống những gia vị, cung bậc cảm xúc của tình yêu.
P/s: Anh yêu, những mảnh ghép tuy khác nhau nhưng chúng cần được ghép chung để có một bức tranh tình yêu hoàn chỉnh và em vẫn chờ…
Đến một ngày, mình sẽ ghép hoàn chỉnh bức tranh tình yêu bằng những mảnh ghép khác nhau của hai đứa.
Nhưng trước tiên em cần phải hoàn thiện bức tranh “cuộc sống” đã. Cuộc sống của em chỉ còn thiếu một mảnh ghép thôi…
..mảnh ghép [Anh]!
  •  Gửi từ thính giả giấu tên
blogradio220 2 200x300 Blog Radio 220: Dường như ta đã yêu
Quà tặng Valentine từ Blog Radio – Blog Việt
“Dường như em đã yêu” – là tuyển tập những truyện ngắn đặc sắc nhận được sự yêu thích của đông đảo bạn đọc trong năm 2010 – 2011 trên chuyên trang blogviet Cuốn sách chứa đựng cả những yêu thương trăn trở từ khi chúng ta bắt đầu biết tới thế giới kỳ diệu của tinh yêu, trải qua những hạnh phúc ấm êm và những sóng gió, cách trở trong tình yêu rồi bất chợt một ngày bạn lại đong đầy cảm xúc tự hỏi mình: Liệu đó có phải tình yêu?
“Dường như em đã yêu” – với thông điệp: Nếu có thể xin bạn hãy quên đi tất cả những gì đã mất vì thực ra cuộc sống còn có thể tươi đẹp hơn thế gấp nhiều lần! Hãy bắt đầu một hành trình yêu thương mới vì yêu thương chính là cội nguồn của hạnh phúc!
Và bạn sẽ có cơ hội sở hữu món quà nhỏ này để tặng cho người thương yêu hoặc tặng chính mình trong ngày Valentine ngọt ngào với những ưu đãi cực lớn đến từ Blog Việt.
  • Truyện ngắn Valentine: Nơi gió đi qua…
Hải Phong
Con người thật kỳ lạ, luôn tồn tại những sự đối lập bên trong và có những điều chẳng thể lý giải… Khóc khi vui, cười khi đau khổ, một người – không – cô – độc nhưng luôn sống theo cách của người cô độc, luôn ẩn mình đằng sau lớp vỏ bọc lạnh lùng, băng giá, luôn một mình đi đến những nơi vốn chỉ dành cho hai người, những cặp đôi… Hải Phong là một người như thế. Người ta hay thấy Hải Phong ngồi một mình bên góc Memory Cafe, nơi gần ban công hướng ra đường vào mỗi tối thứ 7. Hải Phong gọi đó là “góc nhỏ của riêng anh”, chốn hiếm hoi cho anh cái cảm giác bình yên – thứ vốn trở nên khá xa xỉ giữa đô thị này, nơi tụ hội của người và xe, của khói bụi và cả những mặt trái của xã hội…
Dương Hạ
Nếu ví Hải Phong như ánh trăng đêm dìu dịu, nhẹ nhàng và bí ẩn thì ngược lại, Dương Hạ lại giống như ánh mặt trời, rạng rỡ và cuốn hút. 23 tuổi, xinh đẹp, là trợ lý giám đốc cho một công ty quảng cáo lớn, Dương Hạ là niềm mơ ước của biết bao chàng trai nơi đây. Quyến rũ và khéo léo, Dương Hạ luôn biết cách biến mình trở thành trung tâm tại những nơi mình đi qua. Có hàng tá người xếp dài theo đuổi, nhưng Dương Hạ chẳng thể tìm cho mình một Mr Right đúng nghĩa, bởi cô hiểu những gã đàn ông ngoài kia chỉ đơn giản là thèm muốn cô chứ chẳng thể cho cô thứ gọi là tình yêu. Nhưng rồi đáp án tìm đến với cô theo một cách không ngờ nhất.
Buổi tiệc
Dương Hạ vẫn nhớ lần đầu cô gặp Hải Phong là vào một ngày đông cuối năm kia, trong bữa tiệc mừng sinh nhật của Hoàng Quân – anh họ cô, cũng là bạn thân của Hải Phong. Buổi tiệc rất náo nhiệt, có nến, có hoa, có tiếng vỗ tay và cả những tiếng cụng ly chúc mừng vang lên không ngớt. Và như thường lệ, Dương Hạ vẫn là người thu hút sự chú ý của đám đông, nhưng cô chợt phát giác ra một người – dường – như – không – thuộc – về – nơi – đây. Hải Phong ngồi đó, một gương mặt buồn, một ánh mắt xa xăm, nơi mà ánh sáng bị lấn áp bởi bóng tối càng khiến ly Frozen Daquiri  trên tay anh thêm mờ ảo dưới ánh đèn chùm. Tất cả khiến cô tò mò về con người kỳ lạ này. Với tay lấy hai ly Mystery, Dương Hạ từ từ tiến về góc bàn nơi Hải Phong.
- Em là Dương Hạ, em họ của Hoàng Quân, liệu em có thể mời anh một ly Mystery?
- Rất sẵn sàng, anh là Hải Phong, bạn của Hoàng Quân. Sau một thoáng ngạc nhiên, Hải Phong từ tốn trả lời.
Bản Always With Me vang lên, Dương Hạ mời Hải Phong một điệu Valse. Chần chừ một chút nhưng Hải Phong không từ chối lời mời này. Không gian như dừng lại, người ta chú ý xem chàng trai kỳ lạ và cô gái nổi bật nhất buổi tiệc sẽ nhảy với nhau như thế nào. Rất may là những tháng ngày bị Hoàng Quân lôi đi đã giúp Hải Phong có những hiểu biết nhất định về môn nghệ thuật này, và những tràng vỗ tay dài cho Hoàng Quân biết công sức lâu nay của mình không bị uổng phí.
blogradio220 3 300x183 Blog Radio 220: Dường như ta đã yêu
Hoàng Quân
Hải Phong là bạn thân nhất của Hoàng Quân. Anh vẫn nhớ ấn tượng ngày đầu vào đại học, 2 thằng suýt đánh nhau chỉ vì… “Trông thằng kia ngứa mắt quá”. Thế rồi số phận đưa đẩy thế nào mà cả 2 học chung một lớp, Hoàng Quân được bầu làm Lớp trưởng còn Hải Phong giữ chức Bí thư. Những buổi họp muộn, đá banh, lăn lộn cùng nhau trong các hoạt động của trường, lớp đã khiến Hoàng Quân và Hải Phong thân nhau từ lúc nào không biết. Cả 2 có một niềm đam mê lớn: Bóng đá – môn thể thao vua. Hoàng Quân muốn một ngày nào đó được xỏ giày tranh tài ở những sân chơi chuyên nghiệp, còn mơ ước của Hải Phong lại là cầm mic bình luận những trận cầu sôi động. Cả 2 đam mê bóng đá đến nỗi mỗi trang sách đều được đánh dấu bằng tên những cầu thủ mà họ hâm mộ, tới mức mỗi khi làm đề cương chỉ cần Hải Phong nói: “Chương Nedved, định lý Del Piero, trang Zidane…” là Hoàng Quân biết nên lấy thông tin ở đâu rồi.
Nhưng đời chẳng phải là mơ, rời giảng đường đại học, mỗi người theo đuổi hoài bão riêng mà tạm gác lại giấc mơ thuở nào. Hải Phong sang Ý du học còn Hoàng Quân về làm quản lý trong công ty của ba. 2 năm sau, Hải Phong trở về, Hoàng Quân đón bạn nơi phi trường bằng nụ cười tươi rói:
- Sao trông mày sau 2 năm chẳng… già được chút nào thế?
- Thằng quỷ, mày vẫn ba trợn như ngày nào, tao có quà cho mày đây.
- Wow, một cái áo đấu có chữ ký của Del Piero, chẳng còn gì tuyệt vời hơn.
Vậy là 2 năm nữa trôi qua, Hải Phong giờ đã là phụ trách cho một công ty truyền thông lớn còn Hoàng Quân đã lập gia đình và thay ba quản lý công ty. Hôm nay là sinh nhật mình nên Hoàng Quân có mời thêm Hải Phong và Dương Hạ, và cũng không khó để anh nhận ra cái nhìn đặc biệt của cô em họ với ông bạn chí cốt của mình. Sau buổi tiệc, Hoàng Quân giả say nhờ Hải Phong đưa Dương Hạ về nhà.
Dương Hạ
Qua Hoàng Quân, Dương Hạ biết được những sở thích của Hải Phong, cô biết anh thích xem phim những chiều thứ sáu, cafe nghe nhạc mỗi tối thứ 7 và lang thang hồ Tây những khi rảnh rỗi. Tối thứ 7, Dương Hạ đến Memory Cafe và tỏ ra cuộc gặp gỡ Hải Phong như một sự tình cờ thú vị. Cô và Hải Phong cùng nghe và trao đổi cảm nhận của nhau về đêm nhạc Trịnh ấy và cả cuốn “Cocktail về tình yêu” mà Hải Phong đang đọc dở trên tay. Thứ 6 tuần kế tiếp, Hoàng Quân rủ Hải Phong đi xem phim và không quên bỏ bom ông bạn vàng để Dương Hạ thế chỗ. Cô vẫn nhớ bộ phim hôm đó có tên “Dear John” – kể về chuyện tình của chàng lính John Tyree. Tối đó, Hải Phong đưa Dương Hạ về, và lần đầu tiên anh kể với cô câu chuyện đời mình.
… Hải Phong là con út trong gia đình có 2 chị em, chị cả đã đi lấy chồng và ra ở riêng. Ba mẹ bỏ nhau năm Hải Phong 17 tuổi, 2 năm sau cha anh lấy mẹ kế và có thêm 2 cô con gái. Mẹ kế không có thiện cảm với Hải Phong, thường tìm cách hắt hủi, xua đuổi anh nên Hải Phong đã tìm đường đi du học thay vì ở lại Việt Nam theo đuổi giấc mơ bình luận viên thuở nào, và cả cho đến bây giờ, khi đã về nước cũng chỉ thi thoảng anh mới về thăm ba. Sự thờ ơ của ba, ghẻ lạnh của mẹ ké, sự cạnh tranh, đấu đá trong nghành truyền thông và những áp lực trong cuộc sống thường ngày đã tạo nên một Hải Phong – ngoài – bàn – làm – việc: Ít nói, lạnh lùng, khó gần và vô cùng bí ẩn. Có lẽ chính cái sự bí ẩn ấy đã khiến Dương Hạ chú ý đến anh khi hai người lần đầu gặp gỡ. Cô vẫn nhớ bộ dạng anh lúc đó, một gương mặt đẹp nhưng buồn và sau cùng là ánh mắt xa xăm như ẩn chứa nỗi buồn bất tận. Có một cái gì đó thôi thúc Dương Hạ tìm hiểu những gì đã diễn ra đằng sau ánh mắt của sự mông lung và vô định ấy.
Quen Hải Phong, Dương Hạ đồng hành cùng anh trong những chuyến du lịch bụi, những đợt làm từ thiện cho trẻ em vùng cao… để cảm nhận cái rét cắt da cắt thịt chốn biên cương, cơn mưa độc vùng Tây Bắc, những con đường ổ voi ôm triền núi, để hiểu thêm về cuộc sống, con người nơi đây… và… để yêu thêm đất nước này. Dương Hạ biết đằng sau cái vẻ ngoài lạnh lùng và bất cần của Hải Phong là một trái tim ấm, một dòng máu nóng chỉ chực chờ tuôn trào… chỉ có điều Hải Phong thuộc tuýp sống ngược, anh luôn làm ngược lại những gì trái tim mình suy nghĩ… Quen anh, Dương Hạ đã biết thế nào là nỗi nhớ, cô thường lấy ảnh anh ra xem mỗi khi Hải Phong đi công tác xa, treo Yh cả ngày để anh có thể tìm thấy cô một cách dễ dàng nhất có thể và mừng húm như một đứa trẻ khi nhận được một tin nhắn made by Hải Phong trong hộp thoại. Dương Hạ biết cô đã thuộc về anh từ cái ngày đầu tiên ấy, khi cô bắt gặp đôi mắt Hải Phong hướng vào khoảng không vô định có ẩn chứa một nỗi buồn miên man ngày ấy. Nhưng, Hải Phong vẫn chưa nói yêu cô…

Hải Phong
Hải Phong biết mình đang thay đổi. Người ta nói: “Cuộc sống có 3 điều hạnh phúc: Có việc gì đó để làm, có gì đó để hy vọng và có một ai đó để yêu thương”. Có một công việc ổn định và không bao giờ mất niềm tin về cuộc sống này, Hải Phong đã có 2/3 điều hạnh phúc, nhưng như thế là chưa trọn vẹn. Hải Phong vẫn cười trừ hay tảng lờ sang chuyện khác mỗi khi Hoàng Quân đề cập đến chuyện anh nên sớm ổn định việc gia đình. Quen Dương Hạ, Hải Phong biết mình đang thay đổi. Anh dành nhiều thời gian cho Dương Hạ hơn thay vì nghĩ làm sao sẽ chiến đấu hết mớ sách mới mua về trong những ngày cuối tuần hay sẽ tiêu hết quỹ thời gian ngày nghỉ vào Game Online như trước đây vẫn làm. Hải Phong đủ tinh tế để hiểu tình cảm Dương Hạ dành cho anh, và hiểu được sự chân thành trong tình cảm ấy. Hải Phong trở nên cởi mở, dễ gần hơn… tất cả là nhờ Dương Hạ, cô cho anh thấy sự trong trẻo, những gì tinh nguyên nhất của cuộc sống này. Nhưng anh lại chẳng thể nói lời yêu cô… Không phải vì Hải Phong không có tình cảm với Dương Hạ, nếu không muốn nói Dương Hạ đã là một phần rất quan trọng đối với anh nhưng… lý trí chưa cho phép anh đến bên cô.
Tên anh là gió biển, ngọn gió đi hoang, tự do, phiêu diêu, vô định như chính tính cách của Hải Phong. Mỗi khi quen một người, khi đoán biết người đó có tình cảm với mình, Hải Phong luôn kèm một câu: “Hãy làm bạn anh, nhưng không được yêu anh”. Thực tế thì Hải Phong khá đào hoa. Cao ráo, đẹp trai, công việc ổn định, và hơn hết là sức cuốn hút từ sự bí ẩn, Hải Phong luôn thu hút cái nhìn của nữ giới những nơi anh đi qua. Nhưng Hải Phong không phải kẻ trăng hoa, anh biết cách để giữ khoảng cách với những người xung quanh. Dương Hạ là một trường hợp ngoại lệ, cô không giống những người khác, hoặc là lợi dụng hoặc là thần tượng Hải Phong, cô yêu anh, một tình yêu trong sáng và thuần khiết. Anh yêu cô, nhưng lại sợ làm tổn thương cô. Hải Phong sợ cái tính cách yêu tự do, ghét sự ràng buộc của mình sẽ làm khổ Dương Hạ, như cái cách anh đã từng làm cách đây 4 năm với Nhã Đan – người yêu trước… Anh rời bỏ Nhã Đan không phải vì hết yêu cô, mà vì tuổi trẻ không cho phép anh dừng lại, Hải Phong đã ra đi, đi để tìm sự tự do cho chính mình… Và vì Dương Hạ là em họ Hoàng Quân nên Hải Phong càng không thể mạo hiểm…
BlogRadio220 4 300x187 Blog Radio 220: Dường như ta đã yêu
Một chiều cuối năm
Bản What will be will be vang lên, Hải Phong với tay lấy chiếc điện thoại, có tin nhắn mới, của Dương Hạ:
“Are you ready?”
Không hiểu lắm về nội dung, Hải Phong nhắn tin lại: “Em muốn nói điều gì?”
Không có hồi âm lại.
21h tối
Một tin nhắn nữa của Dương Hạ: “Chúng ta chia tay nhé!”. Chuyện quái quỉ gì đang diễn ra. Cô ấy đang nghĩ điều gì vậy. Điện thoại không liên lạc được. Hải Phong phóng vội sang nhà Dương Hạ nhưng được mẹ Dương Hạ cho biết cô ấy đã đi từ chiều và nói muốn đi xa một thời gian. Dù Hải Phong tìm đủ mọi cách để liên lạc với Dương Hạ, kể cả qua Hoàng Quân, nhưng tất cả đều vô ích, Dương Hạ vẫn bặt vô âm tín.

3 tháng sau

“Em sắp cưới, 3 ngày sau anh đến dự nhé…” Tin nhắn của Dương Hạ khiến Hải Phong điếng người, đã có chuyện gì xảy ra trong 3 tháng ngắn ngủi qua? Điều gì đã xảy ra khi anh không ở bên cô? Điều gì đã khiến Dương Hạ quyết định một cách vội vàng như vậy? Dương Hạ đã hết yêu anh? Và đã quá muộn để sửa chữa?
Người ta đã trông thấy một chàng trai trẻ lao đi trong cái rét cắt da cắt thịt. Hải Phong lao đi trong gió, trong mưa, cứ đi mà không biết mình sẽ đi đâu và điểm đến là gì. Hải Phong không thể chấp nhận được sự thật này, rằng Dương Hạ đã rời xa anh, rằng anh đã tìm được 1/3 còn lại của hạnh phúc trọn vẹn nhưng lại để tuột mất nó. Nhưng cái lạnh đến tê người của tháng 2 khiến Hải Phong dần tỉnh táo trở lại, anh đọc lại những tin nhắn Dương Hạ đã gửi cho mình và chợt phát hiện ra một điều gì đó. Chỉ ngày mai thôi, chỉ ngày mai thôi là Dương Hạ sẽ rời xa anh vĩnh viễn. Thất vọng, chán nản… nhưng Hải Phong muốn làm một điều gì đó.
3h sáng, bên trong nhà Dương Hạ vẫn sáng đèn. Lấy hết can đảm, Hải Phong bấm chuông. Người ra mở cửa là Dương Hạ. Vẫn gương mặt ấy, vẫn vóc dáng ấy, vẫn đôi mắt biết cười mà trước đây Hải Phong tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ khiến chúng phải rơi lệ ấy, ngày mai thôi sẽ vĩnh viễn rời xa anh. Gió vẫn xào xạc thổi, không quá lớn nhưng đủ để che đi những tiếng nấc nơi Hải Phong:
“Anh xin lỗi, đến bây giờ anh mới hiểu tin nhắn của em ngày ấy. Are you ready? Đúng là cuộc sống của anh chỉ được gói gọn trong câu trả lời “Có” hoặc “Không” của câu hỏi tưởng chừng vô nghĩa ấy. Vì sợ sẽ làm tổn thương em như cách anh đã làm với Nhã Đan, vì sợ anh sẽ bước vào vết xe đổ của 4 năm về trước… mà anh quên mất rằng em không phải Nhã Đan và anh cũng chẳng còn là anh của 4 năm về trước – bồng bột và nông nổi… Có lẽ đã quá muộn nhưng anh muốn nói với em một điều, rằng: Anh yêu em…”
blogradio220 5 300x225 Blog Radio 220: Dường như ta đã yêu
Nước mắt đã lăn dài trên gò má Dương Hạ… Sau 3s im lặng, cô nhỏ nhẹ hỏi Hải Phong:
Anh có muốn biết chú rể là ai không? Và chìa tay đưa tờ thiếp mời cho Hải Phong.
Hải Phong từ từ lật trang giấy, một cái tên quen thuộc bên khung chú rể đập vào mắt anh: “Hải Phong”. Còn chưa hết ngạc nhiên, cánh cửa sau lưng Dương Hạ một lần nữa bật mở, và Hoàng Quân bước ra, tất cả là kế hoạch của Hoàng Quân, anh muốn Hải Phong bước ra khỏi cái bóng đã trói buộc bản thân bao lâu nay, để tranh đấu và… để tìm thấy hạnh phúc cho chính mình.
Bạn biết không, lễ cưới của Dương Hạ và Hải Phong được tổ chức vào đúng Valentine năm ấy, ngày 14/2, khỏi phải nói cả 2 đã hạnh phúc như thế nào. Và, Dương Hạ + Hải Phong, khi ta lấy hai chữ cái đầu ghép lại với nhau sẽ ra “H/p” cũng có nghĩa là “Hạnh phúc”.
  • Gửi từ email thính giả Leo Law

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 2 năm 2012

Blog Radio 219: Mưa tháng Giêng

  • (Blog Radio) Lá thư trong tuần:  Một Đêm Mưa Tháng Giêng
“Nghe câu hát buồn một đêm mưa tháng giêng
Mưa giăng trên bầu trời khuya vắng lặng…”
Phút giao thừa lặng lẽ trôi qua cũng là lúc đất trời vào xuân. Tháng giêng bắt đầu của một năm mới thường mang lại cho con người ta cảm giác những ngày dài thênh thang, vô tận. Cũng chính vì vậy mà dân gian vẫn có câu ví: “tháng Giêng là tháng ăn chơi”.
Tháng giêng cũng là mùa của những cơn mưa phùn xuân mượt mà rơi trên mái tóc thiếu nữ. Tháng giêng mang lại cho ta những hơi thở gấp gáp của mùa xuân đang về trên từng mầm non đang tràn đầy sức sống.
Tháng giêng làm cho người ta mơ về những ngày trăng non rét ngọt, mơ về những đêm mưa tháng giêng nằm trong chăn ấm nghe mùa xuân về.
Đêm mưa tháng Giêng rét buốt như cắt da, cắt thịt. Những hạt mưa xuân nhỏ xíu như thấm dần vào da thịt.
blog radio 219 4 300x187 Blog Radio 219: Mưa tháng Giêng
Những đêm mưa tháng giêng ngồi ngắm mưa xuân bay bay càng làm cho những người đang yêu thấy nhớ người yêu đến nao lòng. Đêm mưa tháng Giêng mang lại cho những trái tim đang yêu những gì êm đềm và ấm áp nhất của mùa xuân.
Đêm mưa tháng giêng gợi cho ta rất nhiều cảm xúc. Những bữa cơm nóng hổi với canh khoai và rau lang luộc chấm mắm, bữa cơm tối với cá kho và rau muống luộc nhìn ra cửa thấy mưa xuân bay bay càng khiến cho ta nhớ về những ngày thơ ấu đến nao lòng.
Đêm mưa tháng giêng nhắc thầm tên anh, để rồi nghe mưa thấy mùa xuân, thấy tâm hồn trẻ lại, thấy nhớ về những ngày bình yên để rồi khi xa em mới hiểu em thương anh xiết bao…
“Mưa, một đêm mưa, một đêm mưa nhắc thầm tên anh
Em mơ thấy trở về những ngày đẹp đẽ
Để gần anh được bên anh
Ngồi nghe mưa thấy mùa Xuân hát trong đêm bình yên
Từng giọt nước mát lành…”
Gửi từ email Phạm Ngọc Giao

Bạn đang theo dõi Blog Radio 219: Mưa tháng giêng

  • Lâm Thâm

Ngày…tháng…năm 2010
Cũng khá lâu rồi Hà Nội mới có một buổi sáng mưa to như hôm nay, kéo theo sau đó là cả một đợt dài những mưa phùn lất phất …

Ngày xưa học văn, cứ mơ mộng nghĩ rằng có nàng tiên nào đó ở trên trời, không biết vì chuyện gì mà khóc mãi tạo thành mưa xuân. Mưa xuân là nước mắt của tiên nữ, chẳng nức nở tuôn ra mà cứ âm thầm lặng lẽ, để nỗi buồn của mình vương khắp xuống trần gian… Cô giáo bảo học văn thì phải biết yêu mưa, để cảm nhận mưa sâu sắc hơn những người bình thường. Ấy vậy mà em cứ ghét mưa, ghét cay ghét đắng cái gọi là mưa xuân. Ừ thì cũng nhiều người ghét mưa phùn giống như em vậy. Đơn giản thôi, mưa phùn bẩn, nhớp nháp, phơi quần áo ẩm mãi chẳng khô.
Tại sao nàng tiên mưa xuân không khóc một trận thật to, thật nức nở và dứt khoát như mưa rào, xối xả tuôn ra 1 lần rồi ngừng luôn, để sau cơn mưa cho trời lại nắng, để em ra ngoài đường không phải sợ mắt kính nhòe đi?! Nàng có nỗi đau gì âm thầm dai dẳng, để mùa xuân sum vầy tụ họp mà vẫn phải đi cùng chút ảm đạm, lặng lẽ của khí trời, của mưa xuân…?
Mưa xuân cho em nhớ Tết, cho em sợ Tết, cho em xuôi dòng về ký ức xưa…..
blog radio 219 3 Blog Radio 219: Mưa tháng Giêng
Kìa có cô bé tay cầm ô, đi dọc con đường giữa tiết trời mưa phùn lắc rắc. Là em đó, lúc ấy đang học lớp 11, giữa thời gian ôn thi đội tuyển, và cũng là sắp vào đợt nghỉ Tết. Em chỉ nhớ rằng đó là lần đầu tiên em thực sự thấy yêu mưa, vì thích cái cảm giác được cầm ô quốc bộ trên con đường quen thuộc. Hình như lúc ấy, em có nhớ tới cậu bạn học ở xa, hình như em có móng ngong Tết về được gặp lại cậu ấy.Em bập bẹ làm những vần thơ đầu tiên :
“Em đạp xe trên phố
Mưa xuân giăng khắp trời
Giăng ngọc trên hoa cỏ
Giăng nỗi nhớ em trông…”
….

Thời gian trôi, thêm những mưa xuân, thêm những Tết, trái tim em lớn lên và tiếp nối những vần thơ đầu tiên ấy:
“Em đạp xe trên phố
Nỗi nhớ vẫn quay đều
Quay đều và quay mãi
Quay từ từ quay nhanh….”
Mưa xuân là khi em cùng anh đi trên chiếc Wave ZX, giữa những con đường quê còn in dấu chân người. Em như đang bay trong tuyết rơi, khi anh phóng xe xuyên dọc đường quê, xuyên dọc trời đêm, xuyên màn mưa phùn lất phất, và xuyên cả trái tim em khi kỉ niệm vỡ tan tàn…

Mưa xuân là chưa bao giờ cảnh tượng đẹp như thế, khi em được ngắm khoảnh khắc ấy: ngọn đèn cao áp trong bệnh viện rực sáng, những hạt mưa xuân từ trên trời tuôn xuống, hòa vào ánh điện hắt ra từ ngọn đèn, tạo thành những hạt sáng lấp lánh nối đuôi nhau rơi xuống… Nhưng cũng chính bệnh viện ấy, là nơi cuối cùng anh gặp em, cũng chính buổi tối mưa xuân ấy là khi cuối cùng em thấy ánh mắt anh vừa lưu luyến vừa dứt khoát nhìn em rồi cương quyết ra đi. Anh ra đi cùng với mưa xuân, bỏ lại mình em cứ mỗi khi mưa về lại có tiếng khóc ở trong lòng!
Blog Radio 219 4 300x240 Blog Radio 219: Mưa tháng Giêng
Bạn đang theo dõi Blog Radio 219: Mưa tháng giêng 
Mưa xuân là khi em tiếc quá cái ô anh mang từ nhà lên cho em dùng, thế mà em không biết giữ gìn cẩn thận để làm rơi từ trên tầng 3 của khu trọ xuống đất, hỏng mất rồi, chiếc ô vừa đẹp, vừa xịn. Em vẫn thế , đôi khi chẳng biết trân trọng sự quan tâm của anh gì cả. Đáng trách quá đi thôi
Mưa xuân là khi anh hôn em trên sân thượng tầng 4, ngoài kia trời mưa phùn rơi. Anh nắm tay em ấm áp, cả nụ hôn anh cũng ấm áp, nhẹ nhàng như mưa phùn rơi, mang đến cho em 1 sức sống mới, như mưa phùn làm cỏ cây đâm chồi nảy lộc, xóa tan trong em những giá băng bao ngày.  Anh mang mùa xuân về, để cùng em đón những mùa xuân tới…
  • Gửi từ email M.T – minhthoa181@…

Cho những điều tốt đẹp đang ở phía trước…

Mùa sang, cứ ngỡ sẽ thấy tròn vẹn cho quãng đường ta đã đi nhưng nay nhìn lại đâu đó có nhiều hơn một chút ngập ngừng, lo âu và hoang hoải.
Sống nhiều, trải nghiệm nhiều, để “vỡ” ra rất nhiều điều mà mẹ cha không dạy, sách vở lại càng không. Tự đi, tự tìm và cũng tự nghiệm ra rất nhiều những “lặng thầm” của đời sống.
Biết đêm nay không còn an giấc lành như khi còn con trẻ. Không thể mang những suy nghĩ “màu hồng” để nhìn cuộc đời vốn dĩ gai góc và đôi khi nghiệt ngã đến vô cùng. Biết, cái trở mình lúc đêm khuya, là lúc tâm hồn vẫn đang còn bộn bề, trĩu nặng lắm. Và cả tiếng thở dài không nén lại được là khi đã quá mỏi mệt với nhân tình thế thái giữa cuộc đời.  ọc cách thấy vui khi mình vẫn còn có thể tựa đầu mình vào vai mình, có thể tự xoa bàn tay mình để tìm lấy hơi ấm… và cũng học được cách nghĩ lâu, nghĩ sâu trước bất kỳ điều gì tự nhiên hay không tự nhiên được gửi gắm đến trong cuộc đời mình.  Để rồi dễ dàng mà chấp nhận, đi qua và không đánh mất tin yêu với cuộc sống này.
Mùa sang, năm tới cũng là lúc để thấy đâu đó vẫn còn những yêu thương đang còn mải miết trên hành trình tỉm kiếm đích đến. Và muốn được cầu chúc cho những tình yêu thương như thế sớm trọn vẹn, thành hình.  Cả những mơ ước lâu lâu bị bỏ quên nữa, cầu chúc cho những chủ nhân của những mơ ước này nghị lực hơn, vững vàng hơn, để sớm thu về những quả ngọt.
blog radio 219 300x189 Blog Radio 219: Mưa tháng Giêng
Bạn đang theo dõi Blog Radio 219: Mưa tháng giêng
Hãy luôn thấy mình là người may mắn, dù là trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Phía trước luôn có một con đường – điều này không bao giờ là huyễn hoặc cả. Điều cốt lõi nhất khi đứng trước bất kỳ khó khăn nào, đó là khả năng chịu đựng và nghị lực.  Sẽ là may mắn nếu ai đó được sống nhiều hơn một cuộc đời, được đau nhiều hơn một nỗi đau. Vì phải chăng lúc này là lúc ta bao dung hơn tất thẩy. Và thấy mình cần phải sống khiêm cung hơn, nhỏ bé hơn và cho đi nhiều hơn.
Đến trong cuộc đời này, là một hạnh phúc. Tồn tại được và thật sự “ sống” lại là một điều hạnh phúc hơn nữa.
Đừng trăn trở
Đừng nghi ngại
Đừng tủi thân
Và cũng đừng so sánh hay phán xét điều gì cả.
Yêu thương nhiều hơn. Mỉm cười nhiều hơn và đón chào một năm mới tới với tất cả tin yêu và hy vọng.
  • Gửi từ email hoai bao hoai_bao868@
Blog Radio chuyển thể từ những lá thư trong tuần